Mỗi người thợ lặn gắn kết với người trên ghe bằng ống thở và một sợi dây quấn quanh người
Cuộc sống của họ gắn liền với vị mặn chát nơi đáy biển, đối mặt
với nhiều hiểm nguy và phải thật hết sức bình tĩnh khi xảy ra sự cố. Hàng trăm
người dân tại các phường Xuân Hà (quận Thanh Khê), Nại Hiên Đông, Thọ Quang
(quận Sơn Trà, TP Đà Nẵng) vẫn ngày đêm mò mẫm nơi đáy biển để mưu sinh.
Chiếc ghe
nhỏ của ngư dân Huỳnh Văn Phước (phường Xuân Hà) chở theo 5 thợ lặn xuất phát
tại bãi đậu tàu thuyền tạm ven bờ từ 5 giờ sáng, hướng vịnh biển Đà Nẵng thẳng
tiến. Gió nhẹ, trời trong xanh không một gợn mây, báo hiệu sẽ có một ngày làm
việc thuận lợi, hy vọng thu về hàng trăm ký chíp chíp. Dụng cụ hành nghề của
những người thợ lặn khá đơn giản. Ngoài bộ đồ lặn để giữ ấm thân nhiệt và kính
bảo hộ là chiếc túi cước lớn để đựng chíp chíp.
Để “đáp” nhanh và ổn định dưới
đáy biển, người thợ lặn không quên quấn quanh mình sợi xích chì nặng chừng
15kg. Trên ghe, chiếc bình nén khí được nối với 4-5 ống dây thở, đảm bảo cung
cấp ôxy cho các thợ lặn hàng giờ dưới nước. “Mạng sống của mấy anh em phụ thuộc
vào thằng Hùng hết cả”, miệng cười nói, ông Phước vừa đưa ánh mắt về chàng trai
trẻ đang ngồi ở cuối ghe, đang cố kiểm tra lần cuối những đường ống thở dài
hàng trăm mét được nối với máy nén khí.
Mua máy nén khí chất lượng tại Phục Hưng tốt cho nghề lặn tại đây : http://phuchungvn.com.vn/may-nen-khi-chat-luong-gardner-denver.html
Nguyễn Văn Hùng năm nay 22 tuổi,
nhưng theo chân những thợ lặn mưu sinh đã được 6 năm. Chưa đủ sức khỏe, kinh
nghiệm để tham gia trực tiếp việc lặn, Hùng được giao nhiệm vụ ở trên ghe theo
dõi hoạt động của chiếc máy nén khí và hỗ trợ cho các bạn lặn khi cần thiết.
“Chiếc bình nén khí sẽ cung cấp ôxy cho các thợ lặn thông qua đường ống thở
được ngậm nơi miệng. Đường ống này dài 200-300 mét tùy thuộc vào khu vực, độ
sâu mình lặn. Điều đó cũng có nghĩa mức độ rủi ro, tắc đường ống thở là rất
cao”, ông Phước cho biết.
Chỉ một cái gấp khúc, một vài
đoạn gỗ mục trôi tự do trên biển, thậm chí vướng vào lưới đánh cá của ngư dân
trong vùng thì lập tức tính mạng của người thợ lặn sẽ bị đe dọa. “Mỗi người thợ
lặn gắn kết với người trên ghe bằng ống thở và một sợi dây quấn quanh người.
Khi có sự cố hoặc cần chuyển chíp chíp lên ghe chỉ cần giật giật dây theo ám
hiệu, lập tức người ở bên trên sẽ kéo lên”, Hùng chia sẻ. Cánh thợ lặn vẫn
thường ví von công việc này bằng cái tên “cái giật dây sinh tử” bởi sự an toàn
tính mạng của người thợ lặn được tính bằng giây. “Mỗi thợ lặn đều vác trên mình
sợi dây xích bằng chì khá nặng để chìm sâu xuống nước. Nếu không nhờ sự hỗ trợ
bên trên dùng dây kéo thì việc ngoi lên mặt nước là việc làm rất khó khăn, mất
sức rất nhiều. Thậm chí, nếu người ở trên không hiểu ý hoặc không nhận biết
được ám hiệu qua việc giật dây thì mình sẽ mất mạng”, thợ lặn Trần Văn Hậu (trú
phường Thọ Quang) chia sẻ.
Sau khi ngâm mình dưới nước hàng
giờ đồng hồ, bữa ăn vội diễn ra chóng vánh ngay trên sàn chiếc ghe nhỏ. Người
mang theo cơm, kẻ ổ bánh mì, gói xôi ăn kèm với cá kho. Nghỉ ngơi chừng 30
phút, không ai bảo ai, tất cả lại lặng lẽ mặc đồ lặn, ngậm ống thở và lao nhanh
xuống nước. Thợ lặn Lê Văn Khuyên (trú phường Xuân Hà) cho biết, thu nhập nghề
này rất vô chừng, có khi cả triệu bạc mỗi ngày nhưng cũng có lúc chỉ
70.000-80.000 đồng, không đủ chi phí bỏ ra. Vào mùa chíp chíp sinh sôi, mùa
biển động, giá rét, những người thợ lặn lại tìm đủ nghề từ phụ hồ, vá xe, đan
lưới… để duy trì cuộc sống. Thỉnh thoảng, họ được thuê để trục vớt chiếc tàu
đắm, gỗ ngâm, làm bờ kè chắn sóng. Tất cả đều vui vẻ nhận lời, như một việc phụ
để mưu sinh, duy trì cuộc sống.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét